Quá Trình Vẽ Tranh XXX của tao -P4 : Khắc cốt ghi tâm

Dungeon

Già trâu
Đoạn nện nhau kéo dài tầm 6 trang a4 nữa là vừa đẹp. Máu t lên hơi chậm chưa kịp xuống đã lại hết rồi kk
 
Oppa
Jacky29

Jacky29

Họa sĩ Dạo - Trưởng bộ môn body painting HV Đạo lý
Đoạn nện nhau kéo dài tầm 6 trang a4 nữa là vừa đẹp. Máu t lên hơi chậm chưa kịp xuống đã lại hết rồi kk
Có voi thôi , k có hai bà trưng đâu
 

eooitendepvai

Thanh niên hoi
hôm nay là valungtung, tao ở nhà một mình và công việc ngập đầu, tao chúc mày và gia đình hạnh phúc, trân trọng những gì mày đang có.
 
Oppa
Jacky29

Jacky29

Họa sĩ Dạo - Trưởng bộ môn body painting HV Đạo lý
Lại là tao đây mấy thằng ml , lên kể tiếp chứ tao đắc cmn đạo rồi , k còn ham muốn gì trên cõi đời nữa , mọi thứ đều là hư vô , Thiện Tai , Thiện Tai

Chap 71

Nói chung là không biết nói sao đó ,tao acay là mấy lão ở khoa Linh dám gạ em yêu của tao để lấy điểm , làm tao giận xanh người , phải qua khoa của nàng làm căng 1 trận , phát hiện thầy của Linh cũng còn trẻ , mới tầm 35 , cũng tự nhận là Amser , nếu mà không có bạn thân tao can ngăn tao đã vặn hết răng cho ăn cháo chơi cmnr , khiến LInh cũng tạo ra dư luận nho nhỏ trong khoa , cơ mà không sao , haha , còn chưa kịp bắt ẻm đền bù tổn thất tinh thần cho tao thì mẹ nàng bị bệnh , phải về quê chăm mẹ , làm tao lại buồn vcl , cũng may , trong khi tao đang buồn thơ thẩn khi nàng về mất tiêu , đang chết dở ở cty , chán vcl thì lại có điện thoại của Thư
"Alo , anh nghe em ơi "
" Anh đang đâu thế , có rảnh không , đi uống cf vs em "
"Anh đang rảnh nè , ở quán cf gần công ty chứ đâu , em đang đâu để anh chạy tới "
"À , em biết chỗ đó rồi , để đó em chạy tới cho , em cũng đang ở gần đó "
Sau 10 p nàng đã xuất hiện , mặc áo sơ mi trắng , váy dạng công sở , xinh cực , làm tao lại cảm thấy bí bách trong người "
Thế là lại ngồi cf tâm sự , nàng về đợt này là cho thuê căn nhà của gia đình và thanh lý 1 số tài sản ở quê , đúng ra thì định bán luôn , nhưng bố của nàng vẫn muốn có chỗ đi về vì ông vẫn hoài niệm Việt Nam , còn lại thì giờ nàng vẫn chưa có ny , có mấy anh bên đó đang cua mà chưa đổ , kk
Nghe thế tao lại đùa
"Vậy anh ứng cử có đc không ? "
"Anh hả , em không muốn ăn axit đâu "
"Ơ , sao ăn axit cơ , Thư của anh sao dạo này nói khó hiểu quá "
"Ha ha , anh cứ đùa em , cô nàng ny xinh như mộng , năm cuối Nhân Văn của anh lẽ nào lại tha cho em "
"Ơ , sao em biết "
"Cái gì về anh mà em không biết hả người tình của em "
Tao hơi bất ngờ chút nhưng cũng đùa lại ngay , nói chuyện với gái là phải giữ thế chủ động , k nó giết mày ngay
"Thế giờ có chịu làm người tình của anh nữa không để anh còn biết nè "
"Người tình có lương không anh "
"Không có em ơi , có anh thôi , haha "
"Ok , nhận luôn nha "
Nói ra chúng mày lại chửi tao , nhưng lúc đó tao chưa có ý định nghiêm túc vs bất cứ ai , cho nên việc tao làm đó là , chồm người lên , khẽ hôn lướt lên môi nàng 1 cái sau đó cất tiếng
"Môi của ny anh vẫn còn thơm thế này cơ mà , haha "
Thế là tao bị đánh 1 cái rõ đau rồi nghe nàng hơi rít lên
"Lưu manh "
Thế là đành phải diễn cho trót , tao giả vờ ngã ra cmn luôn , thấy vậy mặt nàng đổi sắc ngay , chạy lại đỡ tao lên rồi nói
"Anh có sao không , em xin lỗi , em hơi mạnh tay quá rồi "
"Không sao , do anh giỡn lố mà , bị thế cũng đáng , mà môi em thơm thật ! "
Thế là nàng lại đánh tao 1 cái rõ đau rồi đứng dậy đi về luôn , bỏ tao nằm chỏng chơ dưới đất , phải mất tầm 5p , tao mới lồm cồm bò dậy đc và nở nụ cười hơi tà đạo
"Phục vụ , tính tiền "
Sau đó tao đi bộ về công ty , lên gặp ba nuôi tao , haha
P/s:
4.jpg
 
Sửa lần cuối:
Oppa
Jacky29

Jacky29

Họa sĩ Dạo - Trưởng bộ môn body painting HV Đạo lý
Lại là tao ấy mà mấy tml , chứ éo có ai cả , hôm nay tao k vui vì thế tao tuyên bố drop 1 hôm , đi spam cà khịa , thằng nào cười t block , kk
 
Sửa lần cuối:
Oppa
Jacky29

Jacky29

Họa sĩ Dạo - Trưởng bộ môn body painting HV Đạo lý
Vừa đi cf vs thằng bạn về thấy nó nói cũng đúng , không sai , đã từng có thời tao cảm thấy thằng trong bài này nói rất đúng , haizzza

DU HỌC – ĐI ĐI, ĐỪNG VỀ!

Đây là những tâm sự thật của một bạn du học sinh Mỹ hiện đang ở Việt Nam hè 2014. Tôi quyết định giấu tên người chia sẻ câu chuyện này.

Góc nhìn Việt Nam: ‘Đi Mỹ được rồi, về làm gì?
Tôi năm nay 21 tuổi, đang du học tại Mỹ. Kết thúc 4 năm Đại học, tôi muốn về Việt Nam. Nhưng ai cũng ngăn cản: ‘Đi đi, đừng về!’
Bố mẹ tôi làm trong ngành y. Hai người bắt đầu nói về chuyện du học và định cư tại Mỹ khi tôi mới học 11. Mẹ thường hay kể công việc hằng ngày tại bệnh viện, để tôi hiểu lời hối thúc ‘đừng về Việt Nam’ bắt nguồn từ 20 năm sống trong bức xúc của mẹ: ‘Bệnh viện của mẹ có một bác giám đốc lên chức từ những năm 80.

Kể từ đó, bác đã cho không biết bao nhiêu họ hàng từ Bắc, Trung vào làm hộ lý, điều dưỡng, kỹ thuật viên,…Với ‘quyền lực mềm’ của giám đốc, bác chỉ nói một tiếng, có anh trưởng khoa nào không dám nhận người? Toàn con ông cháu cha. Còn những sinh viên chính quy, nắm tấm bằng Đại học, phải trầy trật khổ sở để được bước chân vào cổng viện. Không chỉ ở đây, mà bất cứ nơi đâu tại Việt Nam này cũng có ‘quyền lực mềm’ giống thế hoặc hơn thế. Nhiễu nhương lắm. Hách dịch lắm. Về làm gì hả con?’
Khi không thuyết phục được tôi, ba mẹ viện đến dì. Dì bảo: ‘Dì hiểu là con muốn về Việt Nam để cống hiến. Nhưng, ở nơi này, tài năng của con không có cơ hội phát triển. Tìm cách định cư đi. Khi đã có kinh tế, con muốn làm gì cho quê hương mà chẳng được!’ Không chỉ bố mẹ, dì, mà các bác đang sống ở Mỹ đều đồng ý với quan điểm ấy.

Lăng kính Mỹ: ‘Lý do nào để quay về quê hương?’

Trong vòng tròn bạn bè của tôi, chỉ ra ai không muốn về Việt Nam thì rất dễ. Còn tìm người quyết tâm trở lại thì thật khó khăn. Nhiều bạn lưỡng lự, không ai dám chắc chắn hai chữ: ‘Sẽ về!’
Tôi có một cô bạn thân đang học ngành Công nghệ thực phẩm. Cô bảo: ‘Ngành mình học, về nước không xài được. Còn đường ở Canada thì rộng mở. Mình không muốn trở về để chật vật kiếm một chỗ làm sau 4 năm vất vả!’ Một người bạn khác chia sẻ: ‘Từ lúc quyết tâm theo đuổi sự nghiệp sản xuất âm nhạc, mình đã biết.

Tại Việt Nam, mình sẽ không làm được.’ Một chị theo học kinh tế thì bảo: ‘Đơn giản chị không muốn!’ Chị đang đi thực tập rất nhiều nơi, kiếm tìm một chỗ tài trợ visa cho mình. Anh bạn học kỹ sư hóa, vừa apply thạc sĩ thành công nói với tôi: “Anh thích nghiên cứu khoa học, Việt Nam sao có đất cho anh? Về ư? Anh không thể.”

Giữa dòng ý kiến ‘Đi đi, đừng về!’ dữ dằn như thác lũ đẩy tôi lùi lại, tôi nhìn về quê hương, cố gắng tìm một lý do cho mình quay lại. Nhưng tìm hoài mà không thấy. Chưa bao giờ sách giáo khoa nói về những cái cúi đầu của chúng tôi trên đất Mỹ, vì nỗi tự ti quê hương thua kém hơn, mà chỉ bảo: ‘Nước ta rừng vàng biển bạc.’ Chưa bao giờ chúng tôi được dạy về ‘trách nhiệm công dân’. Chúng tôi chỉ học ganh đua điểm số, chứ không học cách cùng nắm tay nhau mà đi xây dựng đất nước. Chưa bao giờ bố mẹ nói tôi phải có trách nhiệm với Việt Nam, mà chỉ nói: ‘Đừng về để dẫm vào đường cụt. Trên mảnh đất này, người tài không có cơ hội. Vì tương lai của con, hãy đi đi!” Việt Nam ơi, người có cho tôi một lý do để trở về?’
 
Oppa
Jacky29

Jacky29

Họa sĩ Dạo - Trưởng bộ môn body painting HV Đạo lý
Nay làm quái gì tâm trạng thế mài ??
Nay lên ứng viên trưởng phòng , mà chê tao k đủ kinh lịch , chả lẽ vụ gì cũng phải nhờ ml Long , bày đặt này nọ kia , do thằng kia phím cho ít tiền vs lại nịnh vài câu loại tao , đang cãi nhau vs ml trùm chi nhánh :v
 
Top